Đêm đã khuya, đồng hồ điểm nửa đêm. Tôi giật mình tỉnh giấc vì một âm thanh lạ lùng vang lên từ phía cuối hành lang. Tiếng nức nở khe khẽ, đứt quãng, như ai đó đang cố kìm nén nỗi đau. Tôi ngồi dậy, dụi mắt, quay sang nhìn vợ vẫn đang ngủ say bên cạnh. Tiếng khóc lại vọng tới, lần này rõ hơn. Là giọng mẹ vợ.

Tôi rón rén bước ra khỏi phòng, không muốn đánh thức vợ. Hành lang tối om, chỉ có ánh trăng yếu ớt rọi qua cửa sổ. Càng đến gần phòng mẹ vợ, tiếng khóc càng rõ, xen lẫn những lời thì thầm tuyệt vọng. Tôi gõ cửa nhẹ nhàng, nhưng không có tiếng trả lời. Lo lắng, tôi đẩy cửa bước vào.

Dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt, tôi thấy mẹ vợ đang ngồi co ro trên sàn, hai tay ôm mặt, vai run lên từng đợt. Nghe tiếng động, bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe ngập nước nhìn tôi. Chưa kịp mở lời hỏi, bà bất ngờ quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại như van xin. “Con ơi, cứu mẹ với! Mẹ không còn cách nào nữa rồi…”

Tôi bàng hoàng, vội đỡ bà dậy. “Mẹ, có chuyện gì vậy? Mẹ bình tĩnh kể con nghe!” Nhưng bà chỉ lắc đầu, nước mắt rơi lã chã. Sau vài phút nghẹn ngào, bà mới run rẩy kể lại.

Hóa ra, mấy tháng nay, bà bị một nhóm người lạ mặt đe dọa. Họ bảo bà nợ một món tiền lớn từ thời còn buôn bán nhỏ lẻ với bố vợ tôi trước khi ông qua đời. Bà giấu không dám nói với ai, sợ gia đình lo lắng. Ban đầu, bà cố xoay sở trả dần, nhưng lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền giờ đã vượt xa khả năng của bà. Đêm nay, họ gọi điện dọa sẽ đến nhà nếu bà không đưa đủ tiền vào ngày mai.

“Mẹ không dám nói với con và cái Thủy, mẹ sợ tụi nó làm hại gia đình mình… Nhưng giờ mẹ hết đường rồi, con cứu mẹ với!” Bà nắm chặt tay tôi, giọng khản đặc.

Tôi đứng lặng người, đầu óc quay cuồng. Sao mẹ lại giấu chuyện lớn như vậy? Nhưng nhìn bà run rẩy, tôi biết giờ không phải lúc trách cứ. “Mẹ đừng sợ, con sẽ giải quyết. Mẹ lên giường nghỉ đi, chuyện này để con lo.” Tôi dìu bà nằm xuống, lòng nặng trĩu.

Trở về phòng, tôi không ngủ được nữa. Tôi bắt đầu nghĩ cách đối phó: báo công an, tìm luật sư, hay thậm chí đối mặt trực tiếp với đám người đó. Nhưng khi tôi mở điện thoại, định tra lại số lạ từng gọi cho mẹ vợ mà bà đã lưu, một tin nhắn đến làm tôi chết lặng. Đó là số của Thắng – anh trai vợ tôi, người đã cắt liên lạc với gia đình từ ba năm trước sau một trận cãi vã lớn.

Tin nhắn viết: “Mày đưa tiền cho mẹ, không tao sẽ cho cả nhà mày biết sự thật.” Sự thật? Tôi lạnh người, chợt nhớ lại những lời mẹ vợ từng kể lờ mờ: Thắng bỏ đi vì mâu thuẫn chuyện tiền bạc với bố mẹ, nhưng không ai nói rõ chi tiết. Lẽ nào chính Thắng đứng sau vụ đe dọa này? Lẽ nào anh ta không chỉ bỏ đi mà còn quay lại trả thù gia đình bằng cách bóp nghẹt mẹ vợ trong nợ nần?

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng dần nhạt, tay siết chặt điện thoại. Đêm ấy, tôi không chỉ phải tìm cách cứu mẹ vợ khỏi đám người lạ, mà còn phải đối diện với một kẻ thù trong chính gia đình mình. Ngày mai, tôi sẽ phải đối mặt với Thắng – không chỉ để bảo vệ mẹ, mà còn để moi ra bí mật mà gia đình này đã chôn giấu bấy lâu.