Mẹ tôi là một người phụ nữ mạnh mẽ, cả đời bà tần tảo làm việc không ngừng nghỉ. Với thu nhập 80 triệu mỗi tháng từ việc kinh doanh vải sỉ, bà là trụ cột của gia đình. Chúng tôi luôn nghĩ bà giàu có, nhưng bà sống giản dị đến lạ, chẳng bao giờ khoe khoang, cũng chẳng ai biết bà cất tiền ở đâu. Ngày bà đột ngột qua đời vì một cơn đau tim, cả nhà tôi rơi vào hỗn loạn. Không phải chỉ vì nỗi đau mất mẹ, mà còn vì một bí ẩn không ai giải thích nổi: tìm khắp nhà, từ hộc tủ, két sắt, đến từng chiếc áo cũ của bà, không có lấy một đồng.
Chị em tôi lục tung mọi ngóc ngách. “Mẹ kiếm bao nhiêu tiền mà không để lại gì thế này?” chị gái tôi gào lên, giọng đầy hoang mang. Anh rể tôi, người vốn ít nói, chỉ ngồi im lặng ở góc phòng, tay ôm đầu. Chúng tôi bắt đầu nghi ngờ nhau, lời qua tiếng lại, thậm chí còn nghĩ mẹ đã bị ai đó lừa mất hết tài sản trước khi mất. Không khí tang lễ nghẹt thở bởi tranh cãi, nghi kỵ.
Đến ngày thứ ba, khi mọi người đã kiệt sức, em rể tôi – chồng của cô em út – lặng lẽ bước vào phòng, đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. “Cái này mẹ đưa anh giữ trước khi mất,” cậu ấy nói, giọng trầm đục. Chiếc hộp nhỏ, sờn màu, trông chẳng có gì đặc biệt, chỉ được khóa bằng một ổ khóa rỉ sét. Chúng tôi nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ, rồi chị gái tôi giật lấy, dùng búa đập mạnh. Nắp hộp bật ra.
Bên trong không phải vàng, cũng chẳng phải tiền. Chỉ có một xấp giấy nhàu nhĩ, vài tấm ảnh cũ, và một lá thư viết tay. Lá thư của mẹ. Bà viết rằng suốt bao năm, bà đã dùng hết tiền kiếm được để âm thầm giúp đỡ người khác: trả nợ cho những gia đình khốn khó trong làng, xây trường học ở vùng sâu, gửi tiền cho trẻ mồ côi qua một tổ chức từ thiện mà bà giấu kín. “Mẹ không muốn các con biết, vì mẹ sợ các con sẽ ngăn cản. Mẹ chỉ mong các con sống tử tế, đừng để tiền làm mờ mắt,” bà viết.
Nhưng điều khiến chúng tôi chết lặng là dòng cuối cùng: “Còn lại 500 triệu mẹ để dưới sàn gỗ trong phòng ngủ, chỗ cái giường cũ. Dùng nó mà lo cho nhau, đừng tranh giành.” Chúng tôi lao đến phòng mẹ, tháo tung sàn gỗ, và đúng như lời bà, một chiếc túi vải chứa tiền nằm đó, nguyên vẹn. Nhưng chẳng ai trong chúng tôi cảm thấy vui. Tiền nằm trong tay, mà lòng nặng trĩu.
Mẹ đã sống một cuộc đời chúng tôi không hề hay biết, và đến cuối cùng, thứ bà để lại không chỉ là tiền, mà là một bài học câm lặng. Chúng tôi ôm nhau khóc, không phải vì tìm được tiền, mà vì nhận ra mình đã hiểu mẹ quá muộn. Chiếc hộp gỗ ấy không chỉ mở ra bí mật, mà còn mở ra nỗi day dứt mãi không nguôi trong lòng mỗi đứa con.
News
Thêm thước phim về quá trình “công tác” của C.T.H ở Đông Trúc, được chính “đối tác” chi:a s:ẻ
Cả chuyện Chu Thanh Huyền chưa nhẹ nhàng với mẹ ruột cũng được người chị này nhắc đến. Đám hỏi của Quang Hải và Chu Thanh Huyền đã xong xuôi nhưng những câu chuyện xung quanh vẫn đang thu hút…
Thuê xe cứu thương hú còi inh ỏi để “tạo nét”, Đại Nghĩa Bạch Công Khanh lên phường
Tài xế xe cấp cứu hú còi chở diễn viên đến ra mắt phim Âm dương lộ bị xử phạt và thu hồi giấy phép sử dụng thiết bị phát tín hiệu ưu tiên phương tiện. Tối 26/3, Phòng CSGT…
Phát hiện b:í mật độ:ng trờ:i của ông bố khi trong bài tập làm văn của con có đoạn miêu tả “cô giúp việc lăn qua lăn lại trê::n giư:;ờng”
“May quá!”, một netizen bình luận. Trong bài viết “Những bài văn tả người yêu quý nhất trong gia đình hài hước đến bất ngờ” trên HK01 có đoạn bình luận rằng “những bài văn tả, kể về các thành viên trong gia đình của học sinh tiểu…
Bài văn “flex” mẹ khiến dân tình đ:ỏ m:ặt lúc này, cô giáo h:ố::t ho:ảng cầ:u c:ứu phụ huynh: Ở nhà cháu nó chứng kiến những gì thế ạ?
Netizen không khỏi thích thú trước bài văn “flex” mẹ của em học sinh này. Đọc văn do học sinh tiểu học sáng tác luôn là thú vui của nhiều người lớn, bởi lẽ những bài văn ấy thường vừa ngây ngô, vừa ngộ nghĩnh với những…
Bố chồng ốm nhưng con dâu vẫn thản nhiên hẹn bạn đi chơi
Tiếng ho khan của ông Tâm vang lên từ căn phòng nhỏ cuối nhà, khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát. Ông nằm đó, người gầy guộc, đôi mắt trũng sâu, hơi thở yếu ớt. Căn nhà vốn…
M:ày nghĩ bọn ta:o ng::u để mà:y ôm hết cái nhà này à, dưới nền nhà có vàng bố ch:ô:n từ lâu!
Trước khi qua đời, bố mẹ tôi để lại một bản di chúc được viết tay, mực đã phai màu theo thời gian nhưng chữ nghĩa vẫn rõ ràng. Trong đó, căn nhà cổ hai tầng ở làng quê –…
End of content
No more pages to load