Gia đình tôi và nhà thông gia lâu nay vẫn giữ mối quan hệ hòa thuận. Hôm ấy, hai bên tụ họp nhân dịp đầy tháng cháu nội, không khí rôm rả tiếng cười. Bàn tiệc bày biện đơn sơ nhưng ấm cúng, rượu quê rót ra sóng sánh, mọi người chạm chén chúc tụng. Tôi vốn là người nóng tính, nhưng hôm nay cố kiềm chế để giữ hòa khí.
Đang lúc ăn uống vui vẻ, ông thông gia bỗng cười lớn, vỗ vai tôi rồi nói: “Này anh, tôi tính cho thằng con anh mảnh đất cạnh nhà tôi đấy. Đất đẹp, gần đường, sau này hai đứa nó làm ăn cũng tiện.” Cả bàn tĩnh lặng một chút, rồi bà con bắt đầu xì xào khen ngợi tấm lòng ông. Nhưng trong lòng tôi, máu nóng bỗng dồn lên mặt.
Mảnh đất ấy, tôi biết rõ. Nó nằm ngay sát nhà ông thông gia, chỗ mà con trai tôi và con dâu từng mơ ước xây nhà riêng để ra ở độc lập. Vậy mà giờ ông nói “cho” như thể ban ơn. Tôi thấy như bị xúc phạm. Nhà tôi tuy không giàu, nhưng cũng chẳng đến mức phải ngửa tay nhận thứ người ta bố thí. Hơn nữa, tôi nghi ngờ cái “cho” này không đơn giản – chắc gì ông đã sang tên hẳn hoi, hay lại là kiểu “cho mượn” rồi sau này muốn đòi lại lúc nào cũng được?
Tôi đặt chén rượu xuống bàn, tay run run. “Ông nói vậy là ý gì? Nhà tôi không cần ai cho cái gì hết!” – giọng tôi gằn lên. Cả bàn ngỡ ngàng. Ông thông gia lắp bắp định giải thích, nhưng tôi không kiềm được, đập mạnh chén rượu xuống bàn. Tiếng vỡ chát chúa vang lên, rượu bắn tung tóe, mấy đứa nhỏ khóc ré. Vợ tôi vội kéo tay áo, nhưng tôi đã đứng phắt dậy, bỏ ra ngoài.
Tối đó, con trai tôi đến nhà, mặt mày hầm hầm. “Bố làm cái gì vậy? Bố có biết mảnh đất đấy là tâm huyết của mẹ con không? Bà mất bao năm dành dụm để lại cho con, giờ ông ngoại chỉ muốn đứng tên giùm con để tránh mấy chuyện tranh chấp sau này thôi!” Tôi chết lặng. Hóa ra, mảnh đất ấy là di nguyện của mẹ vợ tôi, người đã mất năm ngoái. Bà từng nói với tôi rằng muốn để lại cho con cháu một chỗ an cư, nhưng tôi không để tâm, cứ nghĩ là lời nói gió bay.
Con trai tôi quay lưng đi, bỏ lại câu cuối: “Bố nóng tính hại cả đời con. Giờ ông ngoại giận, nói sẽ bán mảnh đất ấy đi, không để lại cho ai nữa.” Tôi ngồi đó, nhìn mảnh chén vỡ còn sót lại trên bàn, lòng trĩu nặng. Giá như tôi bình tĩnh hỏi rõ, giá như tôi không để cái tôi lấn át… Giờ thì không chỉ mất hòa khí với thông gia, mà còn đẩy con trai vào cảnh trắng tay, chỉ vì một phút bốc đồng của mình.
News
Chồng để lại d:;i ch::úc, chia hết nhà cửa đất đai cho anh em ru:ột, vợ con không được một xu:
Sau khi người chồng qua đời, cả gia đình bên nội kéo đến ngôi nhà khang trang giữa trung tâm thành phố – nơi mà chị Hoa, người vợ, đã cùng anh xây dựng suốt 20 năm trời. Chị còn…
Em nói biếu mẹ 1 khoản tiền lớn để dưỡng già, vậy mà bây giờ bà phải bòn từng mớ rau ra chợ bán
Ngày các con tôi còn nhỏ, mẹ chồng đi chăm sóc ròng rã 8 năm. Nhờ sự giúp đỡ của mẹ mà vợ chồng tôi yên tâm công tác. Trước khi mẹ về quê, tôi có bàn với chồng là…
Váy này em mặc có một lần thôi, còn mới mà
Chị Linh là một người bán hàng online chuyên váy đầm dự tiệc. Một ngày nọ, chị nhận được tin nhắn từ một khách hàng tên Hương: “Chị ơi, em cần một chiếc váy thật sang để đi đám cưới…
Cô trả lại tôi 5 chỉ vàng ngay, đừng tưởng tôi không biết, cô đã ă:n b:ớt của tôi 3 chỉ
Hôm ấy là ngày cưới của tôi và Nam. Không khí rộn ràng, họ hàng hai bên cười nói rôm rả. Mẹ chồng tôi, bà Hạnh, vốn nổi tiếng là người tính toán, bước lên sân khấu với nụ cười…
Mang b::ầu 7 th:áng nhưng toàn bị mẹ chồng b:;ắt xách nặng tr:èo cao, không làm thì bà lên mạng kh:ó:c l:óc
Hà mang bầu tháng thứ bảy, bụng đã tròn xoe, bước đi nặng nề. Vậy mà ngày nào mẹ chồng cô, bà Lan, cũng giao việc không ngơi tay. Khi thì bắt xách thùng nước 20 lít từ sân vào…
Bố tôi là một người đàn ông giản dị, không nghèo nhưng cũng chẳng giàu, ấy thế mà khi con trai nhà hàng xóm đậu đại học ông tuyên bố sẽ nuôi cậu ấy ăn học
Bố tôi là một người đàn ông giản dị, sống ở vùng quê nghèo khó. Ông không có nhiều của cải, nhưng tấm lòng thì rộng như biển cả. Hồi đó, thằng Tuấn – con nhà hàng xóm – đậu…
End of content
No more pages to load