Tôi tên là Hùng, một người đàn ông bình thường sống ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Cuộc sống của tôi vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, chỉ xoay quanh việc buôn bán nhỏ lẻ và chăm lo cho gia đình. Nhưng cách đây hai năm, tôi đã đưa ra một quyết định mà đến giờ vẫn khiến tôi day dứt không nguôi.

Hồi đó, giá vàng đang ở mức 75 triệu đồng một lượng. Tôi có trong tay 10 lượng vàng, tích cóp từ bao năm làm lụng vất vả. Một ngày, thằng bạn thân rủ rê: “Mày bán vàng đi, mua đất ở khu này. Tao có nguồn tin chắc chắn, đất sắp lên giá gấp đôi!”. Nghe nó nói, tôi cũng động lòng. Khu đất đó nằm gần một dự án lớn, đường xá đang mở rộng, ai cũng bảo là “đất vàng” tương lai. Tôi nghĩ, nếu giờ không nắm cơ hội, sau này sẽ tiếc. Thế là tôi bán hết vàng, gom thêm ít tiền vay mượn, mua được một miếng đất với giá 7 tỷ.

Từ 1/1/2025, đất chưa có sổ đỏ có bán được không?

Thời gian đầu, tôi hớn hở lắm. Mỗi lần đi ngang miếng đất, tôi tưởng tượng cảnh nó tăng giá, mình bán đi, trả hết nợ, còn dư tiền xây nhà cho vợ con. Nhưng đời không như mơ. Dự án đường xá bị đình trệ, khu đất tôi mua bỗng chốc thành “đất chết”. Không ai hỏi mua, dù tôi đã rao bán cả năm trời. Giá đất không những không tăng, mà còn tụt xuống thê thảm.

Trong khi đó, giá vàng lại phi như ngựa. Đầu năm nay, nó chạm mốc 98 triệu một lượng. Mỗi lần nghe tin giá vàng, tôi lại ngồi tính nhẩm. Nếu ngày đó tôi giữ vàng, giờ tôi đã có gần 1 tỷ trong tay, chẳng phải lo lắng gì. Nhưng giờ đây, tôi ôm miếng đất không bán được, nợ ngân hàng thì chồng chất. Lãi mẹ đẻ lãi con, mỗi tháng tôi phải chạy vạy khắp nơi để trả, mà vẫn không đủ.

Giá vàng hôm nay: 'Người dân chỉ được mua, bán vàng miếng tại đơn vị có  giấy phép'

Vợ tôi ban đầu còn động viên, nhưng dần dần cũng mệt mỏi. “Anh tính sao đây? Nhà mình sắp không còn gì để bán nữa rồi,” cô ấy nói, mắt đỏ hoe. Tôi chỉ biết im lặng, lòng nặng trĩu. Đêm nào cũng vậy, tôi nằm trằn trọc, tự trách mình sao lại tham lam, sao không giữ cái chắc chắn trong tay mà lao theo giấc mộng hão huyền.

Giờ đây, tôi chỉ mong có ai đó mua lại miếng đất, dù lỗ cũng được, để tôi trả nợ, để gia đình tôi còn đường sống. Nhưng trong lòng, tôi biết, cái giá của sự vội vàng ngày đó, tôi sẽ phải trả cả đời.