Bố tôi là một người đàn ông giản dị, sống ở vùng quê nghèo khó. Ông không có nhiều của cải, nhưng tấm lòng thì rộng như biển cả. Hồi đó, thằng Tuấn – con nhà hàng xóm – đậu đại học, gia đình nó mừng lắm, nhưng tiền đâu mà học. Mẹ nó qua đời sớm, bố nó thì ốm yếu, cả nhà trông vào mấy sào ruộng cằn cỗi. Bố tôi thấy vậy, bảo: “Thằng bé có chí, để tao lo cho nó.” Thế là suốt bốn năm đại học, bố tôi gồng gánh nuôi Tuấn ăn học. Tiền bán lúa, tiền chạy xe ôm, tiền dành dụm cả đời, ông đổ vào cho nó. Tôi còn nhớ những hôm trời mưa, bố đội nón lá, đạp xe hơn hai chục cây số đưa gạo, đưa tiền lên thành phố cho Tuấn. Ông bảo: “Nó là tương lai của làng mình.”
Tuấn học giỏi, ra trường thì làm việc ở thành phố lớn, rồi nghe đâu mở công ty, giàu có lắm. Nhưng từ ngày nó thành danh, chẳng bao giờ thấy nó về thăm bố tôi. Làng xóm xì xào, bảo bố tôi dại, nuôi ong tay áo. Tôi tức lắm, có lần cãi: “Bố khổ vì nó, giờ nó giàu mà chẳng ngó ngàng gì tới bố, sao bố không trách?” Bố tôi chỉ cười hiền, vuốt tóc tôi mà nói: “Không về là tốt. Tao không cần nó trả ơn. Miễn nó sống tử tế là đủ.”
Rồi một ngày, tôi đang làm đồng thì nghe tin bố nhập viện. Bác sĩ bảo ông bị suy tim, cần phẫu thuật gấp, nhưng tiền viện phí thì nhà tôi lấy đâu ra. Tôi tuyệt vọng, chạy vạy khắp nơi không đủ. Đúng lúc ấy, có một người đàn ông lạ mặt đến bệnh viện, đưa một phong bì dày cộp cho tôi. Bên trong là tiền, đủ để cứu bố. Tôi ngơ ngác hỏi: “Ai gửi vậy anh?” Người đó chỉ cười: “Cậu ấy nói không cần cảm ơn, cũng không cần biết tên. Chỉ cần bác khỏe là được.”
Tối hôm đó, bố tỉnh lại sau ca mổ. Ông nắm tay tôi, mắt sáng rực, thì thầm: “Thấy chưa con, không về là tốt. Sao cho bất ngờ.” Tôi nghẹn ngào, chợt hiểu ra. Hóa ra Tuấn chưa từng quên. Nó chỉ âm thầm trả ơn theo cách của nó, đúng như cái cách bố tôi từng âm thầm giúp nó năm xưa.
News
Cha mẹ bỏ đi tìm hạnh phúc riêng, 4 đứa trẻ bơ vơ: “Tại sao cha mẹ chỉ biết đ:;ẻ mà không biết nuôi dạy tụi con?”
Trong một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn, bốn anh em – Hùng, Lan, Tí và bé Mỡ – sống chen chúc trong căn nhà lụp xụp mà cha mẹ chúng để lại….
Cách đây hai năm, giá vàng đang ở mức 75 triệu đồng một lượng, Tôi có trong tay 10 lượng vàng, tích cóp từ bao năm làm lụng vất vả
Tôi tên là Hùng, một người đàn ông bình thường sống ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Cuộc sống của tôi vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, chỉ xoay quanh việc buôn bán nhỏ lẻ và chăm lo cho…
Chăm sóc bố chồng 13 năm con dâu được thừa kế 3 triệu: Đến ngân hàng rút tiền mà chết lặng với câu nói của nhân viên
“Mười ba năm và câu nói chết lặng” Hương lấy chồng khi cô vừa tròn hai mươi. Một cô gái quê giản dị, chẳng mơ mộng gì ngoài việc xây dựng một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng cô, Nam,…
Chồng cũ đem 3 tỷ đến đòi gặp con, tôi dẫn anh ta vào căn phòng tối, nhìn tấm ảnh mà anh quỵ xuống khóc
Mười năm kể từ ngày ly hôn, tôi tưởng mình đã khóa chặt quá khứ vào một góc khuất không ai chạm tới. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi với anh để lại cho tôi một vết sẹo dài trong lòng…
“Con ơi, nhà mình khó quá, phải cầm sổ đỏ rồi…”
Bốn năm, gần một nghìn năm trăm ngày, tôi cắm mặt vào công việc, từ sáng sớm đến đêm muộn, chẳng dám nghỉ ngơi, chẳng dám mơ mộng. Mỗi tháng, lương vừa về là tôi gửi ngay về quê, chỉ…
Nữ lái xe Trường Sơn và 40 bức thư tình của chàng công binh
Trên con đường mòn Hồ Chí Minh bụi đỏ mịt mù, tiếng động cơ xe tải gầm vang hòa cùng tiếng chim rừng thưa thớt. Chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, và những chuyến xe chở hàng…
End of content
No more pages to load