“Mười ba năm và câu nói chết lặng”

Hương lấy chồng khi cô vừa tròn hai mươi. Một cô gái quê giản dị, chẳng mơ mộng gì ngoài việc xây dựng một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng cô, Nam, là con trai duy nhất trong nhà. Bố chồng cô, ông Tâm, khi ấy đã ngoài sáu mươi, góa vợ từ lâu, sống cô đơn trong căn nhà cũ kỹ giữa làng. Ngày cưới, ông nắm tay Hương, cười hiền: “Con về đây, bố chỉ mong có người bầu bạn lúc tuổi già.” Hương gật đầu, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Nhưng cuộc đời chẳng ai lường trước được. Chỉ hai năm sau ngày cưới, Nam qua đời vì một tai nạn xe tải trên đường đi làm. Hương còn chưa kịp làm mẹ, đã trở thành góa phụ ở tuổi hai mươi hai. Làng xóm xì xào, bảo cô khắc chồng, khuyên cô đi bước nữa. Nhưng Hương không đi. Cô ở lại, bên ông Tâm – người bố chồng giờ đã trở thành chỗ dựa duy nhất của cô trong cơn đau mất mát.

Ông Tâm từ đó suy sụp hẳn. Ông bị tai biến, nằm liệt giường, chẳng nói được nhiều, chỉ thều thào vài câu mỗi ngày. Hương bỏ công việc may vá ở xưởng, ở nhà chăm ông. Mười ba năm trôi qua, cô lau rửa cho ông, đút từng thìa cháo, xoa bóp đôi chân teo tóp, kể chuyện cho ông nghe dù chẳng biết ông có hiểu hay không. Đêm nào ông ho sặc sụa, Hương cũng thức trắng, ngồi bên giường, nắm tay ông, thì thầm: “Bố ráng lên, con còn đây mà.”

Làng xóm ban đầu thương cảm, sau rồi cũng quen. Có người bảo Hương dại, “Mày còn trẻ, sao không đi tìm hạnh phúc mới, ở đây ôm cái khổ làm gì?” Hương chỉ cười buồn: “Bố không bỏ con lúc con mất chồng, giờ con bỏ bố sao đành.”

Mười ba năm, Hương không một lần rời xa ông Tâm. Cô gầy rộc đi, tóc điểm bạc dù mới ngoài ba mươi. Đến một ngày mùa đông lạnh buốt, ông Tâm trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay cô. Ông ra đi nhẹ nhàng, đôi mắt đục mờ nhìn Hương như muốn nói gì đó, nhưng chẳng thành lời. Hương khóc, không phải vì tiếc nuối, mà vì cảm giác trống rỗng ngập tràn. Người cô gọi là “bố” suốt mười ba năm, giờ đã không còn.

Sau đám tang, một người lạ đến tìm Hương. Ông ta tự xưng là luật sư, đưa cho cô một tờ di chúc. “Ông Tâm để lại cho cô ba triệu đồng,” người luật sư nói, giọng khô khốc. Hương ngẩn người. Ba triệu – số tiền chẳng lớn, nhưng với cô, đó là cả một món quà bất ngờ. Ông Tâm nghèo, cả đời chỉ có căn nhà lụp xụp và vài sào ruộng, làm sao ông có tiền để lại cho cô? Hương run run cầm tờ di chúc, nước mắt lăn dài. “Bố ơi, bố khổ cả đời, còn lo cho con đến phút cuối…”

Hôm sau, Hương đến ngân hàng để rút tiền. Cô đứng trước quầy, lòng bồi hồi. Ba triệu, cô định dùng để sửa lại cái bàn thờ cho ông Tâm, mua thêm ít đồ cúng ông tử tế hơn. Nhân viên ngân hàng cầm tờ giấy Hương đưa, kiểm tra một lúc, rồi ngẩng lên nhìn cô. Câu nói của cô ta vang lên, lạnh tanh, như nhát dao đâm thẳng vào tim Hương:

“Chị ơi, tài khoản này không có thật đâu. Đây là giấy giả.”

Rút tiền khác ngân hàng được không? Cần lưu ý điều gì?

Hương chết lặng. Cô đứng im, không nói được lời nào, tay run rẩy cầm tờ di chúc. Giả? Sao có thể giả được? Người luật sư kia, giọng nói của ông ta, ánh mắt của ông ta… tất cả đều rõ ràng như thật. Hương lảo đảo bước ra khỏi ngân hàng, đầu óc quay cuồng. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ba triệu – số tiền nhỏ nhoi nhưng là cả tấm lòng của bố chồng – hóa ra chỉ là một trò lừa?

Trên đường về, Hương chợt nhớ lại. Đêm cuối cùng ông Tâm còn sống, ông đã cố gắng nói gì đó, nhưng cô không nghe rõ. Giờ nghĩ lại, có phải ông muốn cảnh báo cô? Có phải ông đã biết ai đó sẽ lợi dụng cái chết của ông để lừa cô? Hương quỵ xuống bên vệ đường, khóc nấc. Mười ba năm cô chăm ông, không màng danh lợi, không cầu đền đáp)  vậy mà đến cuối cùng, cô vẫn bị lừa dối bởi lòng tham của kẻ khác.

Nhưng rồi, giữa cơn đau đớn, Hương nghe thấy tiếng gió thổi qua, mang theo một hơi ấm lạ lùng. Cô ngẩng lên, nhìn về phía căn nhà cũ nơi ông Tâm từng sống. Trong khoảnh khắc ấy, Hương như thấy ông đứng đó, mỉm cười với cô như ngày đầu cô về làm dâu. Không lời nói, không tiền bạc, chỉ có ánh mắt ấm áp của ông. Hương lau nước mắt, đứng dậy. Cô chợt hiểu, món quà thực sự ông để lại không phải là ba triệu đồng, mà là tình thân mười ba năm chẳng gì có thể đánh đổi.

Cái kết không phải là sự trả thù hay sự thật được phơi bày, mà là sự bình yên trong lòng Hương. Dù bị lừa, dù trắng tay, cô vẫn còn lại một thứ quý giá hơn cả – tình nghĩa với người bố chồng đã xem cô như con ruột. Và có lẽ, ở đâu đó, ông Tâm cũng đang mỉm cười.