Mười năm kể từ ngày ly hôn, tôi tưởng mình đã khóa chặt quá khứ vào một góc khuất không ai chạm tới. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi với anh để lại cho tôi một vết sẹo dài trong lòng và một đứa con – niềm an ủi duy nhất giữa những tháng ngày ngột ngạt. Ngày anh rời đi, không lời từ biệt, không một lần nhìn lại, tôi đã tự nhủ sẽ không bao giờ để anh bước vào cuộc đời mình thêm lần nữa. Nhưng đời người, đâu ai đoán trước được chữ “ngờ”.
Hôm ấy, trời mưa lất phất, tôi đang ngồi bên hiên nhà thì chiếc xe hơi đen bóng láng đỗ xịch trước cổng. Anh bước xuống, tóc đã điểm sương, khuôn mặt hốc hác nhưng vẫn giữ nét kiêu ngạo ngày nào. Trong tay anh là một chiếc cặp da, mở ra trước mặt tôi, bên trong là những cọc tiền xếp ngay ngắn. “Ba tỷ,” anh nói, giọng khàn đặc, “cho tôi gặp con. Chỉ một lần thôi.”
Tôi nhìn anh, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Mười năm không một tin tức, không một dòng hỏi han, giờ anh mang tiền đến như thể có thể mua lại tất cả. “Con không phải món hàng,” tôi lạnh lùng đáp, nhưng anh quỳ xuống, đôi mắt đỏ hoe. “Làm ơn, tôi biết tôi sai. Tôi chỉ muốn gặp nó, chỉ một lần thôi.” Giọng anh vỡ òa, không còn chút gì của người đàn ông từng cao ngạo rời bỏ mẹ con tôi.
Tôi im lặng, rồi quay người dẫn anh vào nhà. Không nói không rằng, tôi mở cửa một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Tôi bảo anh bước vào, rồi chỉ tay về phía bức tường. “Con ở đó. Nhìn đi.”
Anh ngước mắt lên, và ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy cơ thể anh run rẩy. Trên tường là một tấm ảnh đen trắng, khuôn mặt thằng bé – con trai chúng tôi – nụ cười hồn nhiên như ánh nắng ngày nào. Anh quỵ xuống, đôi tay ôm lấy đầu, tiếng khóc bật ra nghẹn ngào, thảm thiết. “Sao… sao lại thế này? Nó đâu? Nó đâu rồi?” Anh gào lên, nước mắt rơi lã chã xuống sàn.
Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn anh. “Nó mất rồi. Năm nó lên bảy, tai nạn giao thông. Anh đi đâu mà không biết? Anh bận làm giàu, bận xây dựng gia đình mới, bận quên mẹ con tôi. Giờ anh mang tiền đến, anh nghĩ nó còn sống để mà gặp sao?”
Anh ngã vật ra sàn, đôi tay bấu chặt lấy tấm ảnh như muốn níu giữ điều gì đã mất. Tiếng khóc của anh vang vọng trong căn phòng, hòa lẫn với tiếng mưa bên ngoài, nhưng tôi không còn thấy thương xót. Mười năm, tôi đã khóc cạn nước mắt vì anh, vì con. Giờ đây, anh chỉ là một kẻ lạ mặt, trả giá cho sự vô tâm của mình.
Nhưng rồi, khi tôi quay lưng định bước đi, một giọng nói nhỏ vang lên từ phía sau. “Mẹ… ai vậy?” Tôi giật mình quay lại. Thằng bé đứng đó, ngay ngưỡng cửa, đôi mắt trong veo nhìn tôi rồi nhìn người đàn ông đang quỵ dưới sàn. Tôi sững sờ. Không thể nào… Con tôi đã mất, tôi tận mắt thấy nó ra đi. Vậy đứa trẻ này là ai?
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thằng bé, rồi nhìn tôi, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Nó… nó còn sống? Cô lừa tôi?” Giọng anh run run, pha lẫn hy vọng và hoang mang.
Tôi không trả lời, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Đứa trẻ bước tới, đặt tay lên vai anh, khẽ nói: “Cháu không phải con bác. Cháu là con nuôi của mẹ. Mẹ nói cháu giống anh ấy, nên mẹ giữ cháu lại.”
Căn phòng chìm vào im lặng. Anh nhìn tôi, tôi nhìn thằng bé, và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một sự thật đau đớn hơn cả cái chết của con trai mình: tôi đã sống mười năm trong nỗi đau tự tạo, để rồi đẩy cả anh và chính tôi vào một vòng tròn không lối thoát. Anh đứng dậy, ôm chầm lấy thằng bé, khóc như chưa từng được khóc. Còn tôi, tôi chỉ biết đứng đó, nước mắt lặng lẽ rơi, không phải vì anh, không phải vì con, mà vì chính mình.
Ba tỷ vẫn nằm trong chiếc cặp, nhưng chẳng ai buồn đụng đến. Tiền, hóa ra, không mua được gì cả.
News
Cha mẹ bỏ đi tìm hạnh phúc riêng, 4 đứa trẻ bơ vơ: “Tại sao cha mẹ chỉ biết đ:;ẻ mà không biết nuôi dạy tụi con?”
Trong một ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn, bốn anh em – Hùng, Lan, Tí và bé Mỡ – sống chen chúc trong căn nhà lụp xụp mà cha mẹ chúng để lại….
Cách đây hai năm, giá vàng đang ở mức 75 triệu đồng một lượng, Tôi có trong tay 10 lượng vàng, tích cóp từ bao năm làm lụng vất vả
Tôi tên là Hùng, một người đàn ông bình thường sống ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Cuộc sống của tôi vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, chỉ xoay quanh việc buôn bán nhỏ lẻ và chăm lo cho…
Chăm sóc bố chồng 13 năm con dâu được thừa kế 3 triệu: Đến ngân hàng rút tiền mà chết lặng với câu nói của nhân viên
“Mười ba năm và câu nói chết lặng” Hương lấy chồng khi cô vừa tròn hai mươi. Một cô gái quê giản dị, chẳng mơ mộng gì ngoài việc xây dựng một gia đình nhỏ hạnh phúc. Chồng cô, Nam,…
“Con ơi, nhà mình khó quá, phải cầm sổ đỏ rồi…”
Bốn năm, gần một nghìn năm trăm ngày, tôi cắm mặt vào công việc, từ sáng sớm đến đêm muộn, chẳng dám nghỉ ngơi, chẳng dám mơ mộng. Mỗi tháng, lương vừa về là tôi gửi ngay về quê, chỉ…
Nữ lái xe Trường Sơn và 40 bức thư tình của chàng công binh
Trên con đường mòn Hồ Chí Minh bụi đỏ mịt mù, tiếng động cơ xe tải gầm vang hòa cùng tiếng chim rừng thưa thớt. Chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, và những chuyến xe chở hàng…
Vợ Quý Bình tiều tụy trong lễ cúng thất thứ 3 của chồng, hơn 20 ngày chạy đôn đáo lo hoàn thành tâm nguyện vì lý do
Một đàn em thân thiết chụp ảnh vợ Quý Bình khi cúng thất cho chồng: “Thất thứ 3 của Anh Quý Bình hôm qua. Thương”. Ngày 13/3, gia đình đã tổ chức lễ cúng thất cho NSƯT Quý Bình tại…
End of content
No more pages to load