Sau khi người chồng qua đời, cả gia đình bên nội kéo đến ngôi nhà khang trang giữa trung tâm thành phố – nơi mà chị Hoa, người vợ, đã cùng anh xây dựng suốt 20 năm trời. Chị còn chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất chồng thì đã bị dội một gáo nước lạnh: bản di chúc được công bố trước mặt công chứng viên. Toàn bộ tài sản – căn nhà, mảnh đất ở quê, thậm chí cả sổ tiết kiệm – được chồng chị để lại cho ba người anh em ruột của anh. Chị Hoa và hai đứa con, một đứa 15 tuổi, một đứa mới lên 8, không được một xu.

Chị Hoa chết lặng. Hai mươi năm chung sống, chị đã hy sinh tuổi trẻ, bỏ công việc ổn định để chăm lo gia đình, nuôi con, để chồng yên tâm làm ăn. Vậy mà giờ đây, chị trắng tay. Bên nội không chút áy náy, thậm chí còn mỉa mai: “Chị chỉ là người ngoài, tài sản này là của dòng máu nhà tôi, chị đòi hỏi gì?” Đỉnh điểm là khi anh cả của chồng, người được hưởng phần lớn tài sản, lạnh lùng tuyên bố: “Trong vòng một tháng, chị dọn ra khỏi nhà, không thì đừng trách tôi thuê người đuổi.”

Chị Hoa không cam lòng. Chị lặng lẽ tìm đến luật sư, quyết tâm lật lại vụ việc. Qua điều tra, chị phát hiện một chi tiết bất ngờ: bản di chúc có dấu hiệu bị làm giả. Chữ ký của chồng chị không giống nét chữ thường ngày, và ngày ghi trên di chúc trùng với thời điểm anh nằm viện, mê man vì bệnh nặng. Chị nghi ngờ gia đình bên nội đã lợi dụng lúc chồng chị yếu nhất để ép anh ký, hoặc tệ hơn, tự soạn ra bản di chúc này.

Drama bùng nổ khi chị Hoa mang bằng chứng đến tòa án. Phiên tòa trở thành chiến trường giữa chị và nhà chồng. Bên nội thuê luật sư giỏi, liên tục công kích chị, thậm chí bới móc đời tư, vu khống chị ngoại tình để biện minh rằng chồng chị cố ý loại chị ra khỏi di chúc. Hai đứa con của chị, dù còn nhỏ, cũng bị lôi vào lằn ranh đau đớn: bên nội thì dụ dỗ, bên mẹ thì kiên quyết đấu tranh. Đỉnh điểm, cậu con trai lớn của chị, trong cơn bế tắc, bỏ nhà đi bụi đời, để lại lá thư: “Con không muốn mẹ và các bác cãi nhau vì tiền nữa.”

Câu chuyện tưởng chừng đi vào ngõ cụt thì một nhân chứng bất ngờ xuất hiện: cô y tá từng chăm sóc chồng chị ở bệnh viện. Cô tiết lộ rằng trước khi mất, anh đã tỉnh táo một lần cuối và nói với cô rằng anh muốn để lại tất cả cho vợ con, nhưng không kịp viết lại di chúc vì gia đình anh can thiệp, không cho ai tiếp cận. Lời khai này làm đảo ngược tình thế. Tòa án ra lệnh điều tra lại, và cuối cùng, bản di chúc bị tuyên vô hiệu do có dấu hiệu giả mạo.

Tuy nhiên, cái kết không hoàn toàn viên mãn như cổ tích. Dù thắng kiện, chị Hoa chỉ lấy lại được căn nhà – phần tài sản đứng tên chung với chồng. Đất đai và tiền bạc đã bị bên nội nhanh chóng tẩu tán trước đó, chị không thể đòi lại. Hai mẹ con chị tiếp tục sống trong căn nhà đầy kỷ niệm, nhưng mối quan hệ với con trai lớn mãi mãi rạn nứt sau những tổn thương từ vụ kiện. Chị Hoa, dù giữ được mái ấm, vẫn day dứt vì cái giá phải trả: một gia đình tan vỡ và niềm tin vào con người không còn vẹn nguyên.