Bốn năm, gần một nghìn năm trăm ngày, tôi cắm mặt vào công việc, từ sáng sớm đến đêm muộn, chẳng dám nghỉ ngơi, chẳng dám mơ mộng. Mỗi tháng, lương vừa về là tôi gửi ngay về quê, chỉ giữ lại chút ít đủ sống qua ngày ở thành phố. Tôi không dám mua quần áo mới, không dám ăn một bữa tử tế, chỉ cơm bụi với rau luộc qua ngày. Tất cả cũng chỉ vì một mục tiêu: chuộc lại cái sổ đỏ mà bố mẹ đã phải cầm cố để lo cho tôi ăn học.

Ngày bố gọi điện lên, giọng run run: “Con ơi, nhà mình khó quá, phải cầm sổ đỏ rồi…”, tôi đứng lặng giữa phố xá ồn ào, nước mắt rơi mà chẳng ai hay. Cái sổ đỏ ấy không chỉ là mảnh đất tổ tiên để lại, mà còn là mồ hôi, là máu của bố mẹ tôi – những ngày còng lưng trên đồng, những đêm mẹ thức trắng vá áo cho tôi đi học. Vậy mà, chỉ vì tôi, vì cái ước mơ “đổi đời” của thằng con trai, bố mẹ phải đánh đổi tất cả.

Tôi lao vào làm, chẳng quản ngày đêm. Công việc đầu tiên, lương ba cọc ba đồng, tôi cắn răng chịu. Công việc thứ hai, thứ ba, tôi nhận thêm ngoài giờ, có hôm ngủ gục trên bàn phím, tay vẫn gõ dở dòng code. Bạn bè bảo tôi khùng, “sống thế để làm gì?”, nhưng chúng đâu hiểu, mỗi đồng tôi kiếm được là từng nhát dao cắt vào lòng khi nghĩ đến bố mẹ ở quê, già yếu mà vẫn phải loay hoay vì nợ nần.

Ngày cầm số tiền cuối cùng trả cho ngân hàng, tôi run run đưa tay nhận lại cái sổ đỏ. Mảnh giấy nhàu nhĩ, lem mực, nhưng với tôi, nó nặng như cả một đời người. Tôi về quê, đặt nó vào tay bố. Ông ngồi đó, mắt đỏ hoe, chẳng nói được lời nào, chỉ nắm chặt tay tôi. Mẹ đứng sau lưng, quay đi lau nước mắt. Tôi quỳ xuống, muốn xin lỗi, muốn nói rằng con đã sai khi để bố mẹ khổ thế này, nhưng cổ họng nghẹn lại, chẳng thốt nên lời.

Bốn năm, tôi chuộc được cái sổ đỏ về cho bố mẹ, nhưng tôi biết, cái tôi không bao giờ chuộc lại được là những nếp nhăn thêm sâu trên mặt bố, là mái tóc mẹ bạc trắng vì lo toan. Giá như ngày đó tôi đừng mơ cao, đừng rời quê, có lẽ bố mẹ đã không phải chịu cảnh này. Cái sổ đỏ nằm đó, nhưng lòng tôi vẫn trống rỗng, day dứt, xót xa, vì tôi biết, tôi đã trả giá bằng chính tuổi xuân của bố mẹ mình.