Tôi chưa bao giờ hiểu nổi mẹ vợ. Bà là cán bộ về hưu, lương hưu mỗi tháng 40 triệu – con số mà tôi, một anh nhân viên văn phòng lương ba cọc ba đồng, chỉ dám mơ. Nhà bà rộng thênh thang, xe hơi bóng loáng, vậy mà bà sống keo kiệt đến lạ. Mỗi lần tôi với Hương – vợ tôi – ghé thăm, bà chỉ pha trà nguội, chẳng bao giờ thấy bánh kẹo hay hoa quả. Tôi không nói ra, nhưng trong lòng luôn nghĩ bà coi thường nhà tôi nghèo.
Hôm thôi nôi con trai tôi – thằng bé Bin – là lần đầu tôi thực sự bực mình. Cả hai bên gia đình tụ họp đông đủ, nhà tôi dù khó khăn cũng cố gắng làm mâm cỗ tươm tất, mời họ hàng đến chung vui. Mẹ tôi, dù chỉ có lương hưu ít ỏi 5 triệu, vẫn dúi vào tay Hương 3 triệu, bảo: “Mừng cháu ngoại, cố nuôi nó cho tốt.” Tôi cảm động lắm. Vậy mà đến lượt mẹ vợ, bà thản nhiên đưa một phong bì mỏng dính, cười nhạt: “Thôi nôi thì có gì đâu, cho cháu 1 triệu mua sữa.”
Tôi nghe mà nóng mặt. 1 triệu? Lương hưu 40 triệu mỗi tháng, vậy mà bà chỉ cho cháu ngoại đúng 1 triệu? Hương thấy tôi cau có, khẽ kéo tay: “Thôi anh, mẹ vậy quen rồi.” Nhưng tôi không nuốt trôi. Suốt buổi tiệc, tôi thầm trách bà ích kỷ, nghĩ chắc bà chẳng thương gì thằng Bin, hay tệ hơn, bà khinh nhà tôi không ra gì.
Tiệc tan, khách khứa về hết, tôi với Hương ngồi kiểm lại phong bì mừng. Đến phong bì của mẹ vợ, tôi bĩu môi: “Chắc 1 triệu thật, mở ra chi cho mất công.” Hương vẫn bảo mở xem cho chắc. Tôi miễn cưỡng xé phong bì, lôi ra một tờ giấy nhỏ gấp tư. Nhưng khi mở ra, tôi chết sững. Bên trong không phải tiền, mà là một tờ giấy ghi tay, nét chữ run run của mẹ vợ: “Hương, Tùng, mẹ xin lỗi. Lương hưu mẹ chỉ là vỏ bọc. Mẹ nợ cờ bạc, nhà cửa xe cộ sắp bị siết hết. 1 triệu này là tất cả những gì mẹ còn lại. Đừng nói ai biết, mẹ sợ mất mặt.”
Tôi ngẩng lên nhìn Hương, cô ấy cũng tái mặt. Chúng tôi im lặng hồi lâu, không tin nổi sự thật vừa phơi bày. Hóa ra mẹ vợ không keo kiệt, cũng không khinh chúng tôi. Bà đang che giấu một bí mật kinh hoàng: cả gia sản đồ sộ ấy chỉ là lớp vỏ sắp vỡ tan. Tôi chợt nhớ những lần bà né tránh ánh mắt, những cuộc điện thoại bà nghe vội rồi tắt máy. Thì ra không phải bà lạnh lùng, mà là tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, chuông cửa reo. Tôi ra mở, thấy hai gã mặt mày bặm trợn đứng trước nhà. Một gã gằn giọng: “Bà già đâu? Nói bà ta trả nợ, không thì đừng trách!” Hương hoảng loạn ôm thằng Bin, còn tôi đứng chắn cửa, tim đập thình thịch. Chưa kịp phản ứng, mẹ vợ từ trong nhà bước ra, mặt trắng bệch nhưng giọng cứng rắn: “Tao sẽ trả, nhưng không phải hôm nay. Chúng mày muốn gì thì đợi tao bán nhà đã!”
Hai gã cười khẩy, bỏ đi, để lại không khí nặng nề bao trùm. Mẹ vợ quay sang chúng tôi, đôi mắt đỏ hoe: “Mẹ không muốn liên lụy tụi bay. Nhưng nếu mẹ không nói, tụi bay sẽ hiểu lầm mẹ mãi.” Bà lấy trong túi ra một chiếc nhẫn vàng – thứ cuối cùng bà còn giữ – dúi vào tay Hương: “Coi như mẹ chuộc lỗi với thằng Bin.”
Tôi đứng đó, vừa giận vừa thương, chẳng biết nói gì. Từ chỗ thầm trách mẹ vợ keo kiệt, tôi bàng hoàng nhận ra bà không chỉ mất tiền, mà còn mất cả cuộc đời trong ván bài định mệnh. Phong bì 1 triệu ấy không phải sự khinh miệt, mà là lời cầu cứu cuối cùng của bà.
News
Thuê xe cứu thương hú còi inh ỏi để “tạo nét”, Đại Nghĩa Bạch Công Khanh lên phường
Tài xế xe cấp cứu hú còi chở diễn viên đến ra mắt phim Âm dương lộ bị xử phạt và thu hồi giấy phép sử dụng thiết bị phát tín hiệu ưu tiên phương tiện. Tối 26/3, Phòng CSGT…
Phát hiện b:í mật độ:ng trờ:i của ông bố khi trong bài tập làm văn của con có đoạn miêu tả “cô giúp việc lăn qua lăn lại trê::n giư:;ờng”
“May quá!”, một netizen bình luận. Trong bài viết “Những bài văn tả người yêu quý nhất trong gia đình hài hước đến bất ngờ” trên HK01 có đoạn bình luận rằng “những bài văn tả, kể về các thành viên trong gia đình của học sinh tiểu…
Bài văn “flex” mẹ khiến dân tình đ:ỏ m:ặt lúc này, cô giáo h:ố::t ho:ảng cầ:u c:ứu phụ huynh: Ở nhà cháu nó chứng kiến những gì thế ạ?
Netizen không khỏi thích thú trước bài văn “flex” mẹ của em học sinh này. Đọc văn do học sinh tiểu học sáng tác luôn là thú vui của nhiều người lớn, bởi lẽ những bài văn ấy thường vừa ngây ngô, vừa ngộ nghĩnh với những…
Bố chồng ốm nhưng con dâu vẫn thản nhiên hẹn bạn đi chơi
Tiếng ho khan của ông Tâm vang lên từ căn phòng nhỏ cuối nhà, khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát. Ông nằm đó, người gầy guộc, đôi mắt trũng sâu, hơi thở yếu ớt. Căn nhà vốn…
M:ày nghĩ bọn ta:o ng::u để mà:y ôm hết cái nhà này à, dưới nền nhà có vàng bố ch:ô:n từ lâu!
Trước khi qua đời, bố mẹ tôi để lại một bản di chúc được viết tay, mực đã phai màu theo thời gian nhưng chữ nghĩa vẫn rõ ràng. Trong đó, căn nhà cổ hai tầng ở làng quê –…
Lương hưu của bố 50 triệu/tháng nhưng chỉ cho 10 triệu khi cưới nên tôi sinh lòng oá:n h:ậ:n
Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày cưới của mình, cái ngày mà tôi vừa hạnh phúc vừa ấm ức trong lòng. Bố tôi, một người đàn ông nghiêm nghị, từng là cán bộ cao cấp trước khi nghỉ hưu, đến…
End of content
No more pages to load